Thứ Hai, ngày 11 tháng 2 năm 2013

Oshin - Phần 2

0
07:05
Ở đời nhiều lúc có những miếng bánh từ trên giời rơi đánh uỵch vào đầu mình, như tình huống của tôi lúc này này.
Tôi hốt hoảng nhảy bổ vào nhà tắm, lúc ấy vừa vội vừa hoảng nên cũng chẳng để ý đến cái câu “nam nữ thụ thụ bất tương thân” (hình như thời đại này phải nói là “nam nam thụ thụ bất tương thân” mới phải), đẩy tung cánh cửa phòng tắm thấy con chị ngã sõng xoài trên mặt sàn, tôi hốt hoảng nhảy vọt trở ra tim đập thình thịch, mặt xấu hổ đỏ rực bởi từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ đựoc trực tiếp nhìn thấy một thân thể thiếu nữ mà gần như không mặc gì trừ những lúc vào box ảnh ở lauxanh. Nhảy ra xong tôi lại...hốt hoảng nhảy vào vì...con chị nó bị làm sao ý! Hình như là đi mưa lạnh về bị cảm thì phải, nó ngã trên sàn mặt mũi tái nhợt, trên ngưòi chỉ còn có mỗi cái quần lót là chưa kịp cởi ra để tắm, chắc mới kéo dở được một tẹo nên nó chỉ hơi trễ xuống dứoi, nhưng cũng đủ để lộ ra nguyên một vùng bụng phẳng phiu kéo dài xuống phía dưới đến chỗ cái mép quần xilip chưa bị kéo hết xuống là lấp ló một đám lông đen mượt, thân trên con bé để trần hoàn toàn, cặp ngực nó thây nẩy, tròn vo, hai cái núm hồng hồng và vẫn còn căng cứng vì vừa đi mưa lạnh về, nó quỵ soài trên sàn mắt nhắm tịt, chắc là vừa mệt vừa đau nên xỉu đi rồi!
Tôi cũng chẳng dám nhìn lâu, lưỡng lự một chút rồi đành xốc nách nó định đưa nó về phòng, nhưng người nó cứ mềm nhũn cả ra, phải loay hoay vất vả mãi mới bế xốc nó lên để mang ra khỏi nhà tắm. Lần đầu tiên trong đời giai được ôm một người con gái trong tay, nhất là lại gần như nuy 100% cảm giác nó lạ lắm cơ, nó....như thế nào nhỉ! Nó hồi hộp, ngường ngượng, tim thì đập thùm thụp lại như lấm lét sợ có ai nhìn thấy (mặc dù nhà chỉ có mỗi 2 đứa). “quãng đường” từ nhà tắm vào phòng chỉ chừng 3-4m mà tôi cứ lần khân mãi mới đi được tới đích.
Đặt con bé nằm xuống giường, tôi băn khoăn lưỡng lự quá vì trên người nó vẫn mặt nguyên chiếc quần lót còn ướt sũng chưa kip cởi ra, nếu cứ để thế mà đắp chăn lên thì cũng không ổn tí nào, tôi chỉ dám kéo cái chăn đắp ngang ngang người nó còn nguyên từ mông trở xuống là để trống vì sợ...uớt chăn. Tôi túm lấy vai nó lay lấy lay để định gọi nó tỉnh dậy, nhưng lay mãi con bé cũng chỉ ừ hữ nho nhỏ rồi vẫn mê man không tỉnh , sau cùng đành phải đánh liều kéo cái quần ra khỏi người nó,. Tôi run run nắm lấy mép quần lót của nó, tần ngần một chút rồi....nhắm tịt mắt lại và kéo xuống nhưng con bé đang mê man nên kéo được đến ngang đùi thì bị đùi nó đè lên mép quần nên không kéo tiếp được, tôi đành phải he hé con mắt ra...ngó xem rồi thò tay nâng đùi nó lên cho dễ kéo. Cơ thể tôi theo động tác kéo cứ nóng ran dần lên trước những gì hiện lên trước mắt. Làn da bụng phẳng phiu chạy suốt đến bên dưới là một vùng đám lông đen mượt, loăn xoăn bao bọc kéo đến cái phần múp míp hơi gồ lên, trên ấy là một cái khe hồng hồng đang chạy mất hút xuống phía hai cặp đùi tròn trịa săn chắc, tôi như thằng kẻ trộm sợ bị bắt quả tang, vừa lấm lét nhìn lại vừa ngượng. Rồi mặc dù không muốn một tí nào, nhưng lý trí tôi cũng tỉnh táo lại đôi chút để kịp kéo chăn đắp đến tận chân cho nó.
Mớ kiến thức về thuốc thang của tôi vốn không được nhiều, hồi còn ở nhà, mỗi khi bị cảm lạnh tôi chỉ nhớ là mẹ tôi hay lấy dầu gió xoa khắp người, 1 lúc nóng lên là sẽ dễ chịu ngay, cũng may nhà có mấy lọ. Tôi chạy đi tìm chai dầu gió mà cái “con cu” của tôi nó cứ lúc la lúc lắc không chịu hạ xuống sau màn kích thích vừa rồi. 
Khổ nhất cho tôi là lúc tôi phải xoa dầu cho nó! lúc đầu tôi chỉ dám kéo cái chăn xuống khỏi cổ nó chút xíu, đủ để xoa từ thái dương xuống đến cổ, xong đến khi xoa dầu vào lưng nó tôi phải để nguyên chăn như thế lật sấp nó lại, rồi xoa dầu đến đâu kéo chăn xuống đến đấy mà xoa, của đáng tội! tôi vừa xát dầu vào lưng nó vừa run bắn cả người...
Đã bao giờ bạn có cái cảm giác vừa hồi hộp, vừa...sương sướng, lại vừa sờ sợ chưa? Riêng tôi thì có rồi đấy, như lúc này nè! Chả biết xưa Đường Tăng trải qua mấy kiếp nạn gặp yêu tinh ổng có sương sướng + sợ sờ như tôi hay không nữa, nhưng hiện giờ cứ mỗi lần bàn tay tôi chạm vào làn da của con bé là lại có cảm giác như gai ốc tôi nó chạy từ gáy đến tận... đuôi!
Thú thực, lúc đầu tôi còn cố vừa xoa vừa ngoảng đầu ra chỗ khác để tránh không khỏi nhìn nó, nhưng về sau cái cặp mắt “mất dạy” của tôi nó không chống được sự hấp dẫn từ tấm lưng trần của con bé nên nó cứ phải dán tịt xuống vùng lưng nó. Đôi bàn tay tôi mải miết lúc mạnh, lúc nhẹ lướt qua cái gáy trăng trắng, cái vành tai mịn màng, xoa dần xuống hai bên vai, xuống hông rồi truợt dần xuống phía cặp mông tròn căng thây nẩy. Các Bác đừng tưởng bở nhé! tôi chỉ dám “trượt xuống PHÍA đấy” mà thôi chứ xoa đến thắt lưng con bé là tôi lại hoảng hốt rút tay xoa lên phía trên như thể là nếu xoa quá xuống tí nữa thì có con gì nó...cắn mình vậy. Nhưng mà dưới hai bàn tay tôi cảm giác tuyệt vời lắm, làn da con gái vừa mịn, vừa mát, cái eo cong cong nhỏ ơi là nhỏ. Con bé bị tôi xoay nằm sấp gương mặt nghiêng sang một bên, được xoa dầu một lát nóng người lên nên trông da mặt nó hồng hào hẳn. Từ hôm nó đến nhà tôi, tôi mơi chỉ nhìn lướt nó chứ chưa lúc nào dám nhìn kỹ vì....ngại, giờ tranh thủ lúc con bé không biết gì tôi mới có dịp ngắm kỹ gương mặt nó, đôi mi của nó vừa dài vừa cong, mũi kha khá cao, nhất là cái miệng, hồng hồng, mọng mọng, hai khoé môi hơi cong cong như lúc nào cũng muốn hờn dỗi một ai đó. Tôi tò mò đưa bàn tay lên ngập ngừng định chạm vào đôi môi của nó, bất chợt......RENGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!
Tôi giật đánh thót cả người, chim cò thụt ráo cả lại, tim đập thình thịch! Khốn nạn thân tôi thế không biết! 11-12 gìơ đêm rồi còn có ai đó gọi vào máy cố định. Vội vã kéo chăn lại đắp cho con bé tôi chạy ra phòng khách để nghe máy.
Con bé ở quê gọi điện ra cho tôi, nó lo tôi một mình ăn uống không đầy đủ, nó lo tôi ham chơi thức khuya, nó lo tôi.....vv.... Hơ! Con này ngu vật! nó về quê mà nó quên là còn có chị nó đang ở đây (cho tôi “chăm sóc”) hay sao mà dặn lắm thế! Sau một hồi dặn dò lê thê nó còn dám chốt lại 1 câu rằng thì mà là vớ vẩn nó lên nó giết thịt ăn dần. Bố khỉ! đứa nào “giết” đứa nào còn chưa biết a! 
Đêm ấy, lần đầu tiên trong đời tôi được “ngủ” với 1 đứa con gái. Là như này: Sợ nó có chuyện gì (nhỡ nó...chết chẳng hạn) thì bỏ mẹ! Nên tôi đành thức ngồi trông nó, thức đựoc chừng 1 tiếng đồng hồ tôi mệt quá, phần vì cũng vừa bị ướt bị lạnh như nó, phần vì nãy giờ trải qua mấy cơn hốt hoảng, kích thích nên tôi mệt đến rã cả người ra! Tôi đành đẩy con bé vào nằm sát tường, rồi lấy cái gối ôm dài dài chẹn giữa hai đứa, chăn của tôi giờ đang đắp cho con chị nên tôi lấy cái chăn mỏng của con em để đắp, mà lạ lắm nhé! Cái chăn của con em nó có mùi gì..thơm thơm, ngửi rất khoái chứ không hôi như cái chăn của tôi, xong tôi ngả lưng nằm sang phía bên kia mà...ngó con chị đang nằm mê mệt. Nằm trông chừng nó được chục phút, mắt tôi cứ díu dần díu dần lúc nào không hay....
Tôi hấp háy tỉnh giấc khi bình minh chiếu vào tận giường ngủ, phải lơ ngơ mất một lúc tôi mới nhớ ra đại khái chuyện đêm qua, trên giường ngủ giờ chỉ còn trơ lại 1 mình tôi với cái gối ôm và 1 cái chăn đã được gấp gọn gàng! Trong phòng bếp, con bé đã dậy từ lúc nào và đang lúi húi đun nấu cái gì đấy, chuyện xảy ra đêm qua khiến tôi ngượng quá! không biết khi tỉnh dậy thấy không còn mảnh vải nào trên người, con bé có nghĩ tôi đã thế này thế nọ với nó không nhỉ!?
Nhưng cũng chả lẽ lại nằm lì trong phòng tránh mặt nó chăng? mà nằm thì nằm đến bao giờ? Tôi cứ nằm miêm man suy nghĩ mãi.... Rồi “cái khó ló cái...ngu”! Tôi chợt ôm đầu kêu dữ dội, con bé đang nấu ăn trong phòng bếp vội quăng đũa chạy tọt vào hốt hoảng nhìn tôi, đựơc thể tôi càng ôm đầu kêu rên như sắp ..die đến nơi, con bé cuống quýt túm tay tôi lay lấy lay để miệng lắp bắp
-.. Anh...anh ...bị làm sao thế!???
Nó càng hỏi, càng lay tôi càng vật vã tợn, chừng dăm phút tự “hành hạ bản thân” mình thực sự tôi cũng cảm thấy đuối sức nên tiếng kêu cũng nhỏ dần, tôi giả vờ “nhiệt tình” lắm nên giờ cái mặt tôi cũng tái dại đi, mà mặt nó nhìn cũng ..tái xám luôn, chắc tưởng tôi sắp...bay lên nóc tủ ngắm gà chăng!? Hai tay ôm đầu tôi thều thào.... đau... đau quá.....! Con bé vội gạt hai tay tôi ra rồi hai bàn tay nó ra sức xoa thái dương cho tôi, trời ơi! đôi bàn tay xinh xinh của nàng...toàn...mùi...nước....mắm!!!
Con bé hình như đã quên chuyện đêm qua rồi thì phải, hoặc ít nhất là nó cũng không nỡ mang tôi ra kết tội trong lúc tôi “thập tử nhất sinh” như thế này nên nó nhiệt tình xoa hai thái dương cho tôi, chừng mươi phút không chịu được mùi nước mắm từ tay nó tôi đành bảo:
- Thôi! Anh đỡ nhiều rồi, cảm ơn em!
Con bé dừng tay nhìn tôi có về lưỡng lự, tim tôi bắt đầu đập thùm thụp! Chết mẹ rồi, chắc nó sắp “xử” tôi chuyện đêm qua đây! Nó ngập ngừng nhìn tôi mấy lần rồi lí nhí
- Không có gì đâu! Em cũng cám ơn anh hôm qua đã đánh cảm cho em!
Tôi thở đánh phào 1 cái, rồi cố vớt vát thêm
- Anh xin lỗi vì hôm qua......! Nhưng như thế anh mới xoa dầu cho em được.
- Không sao đâu ạ! Em phải cảm ơn anh mới phải ạ!
Hai chúng tôi cứ “khách sáo” cảm ơn qua cảm ơn lại một hồi, rồi coi như hoà. Tôi đánh liều nắm lấy tay nó, nó hơi giật mình rồi cũng để yên không rút ra. Nhìn vào đôi mắt tròn, trong veo mà uớt rượt của nó mà như thấy có cái gì đó nhẹ nhàng...thắt lại trong ngực tôi.
-> truy cập ngay www.minhhuy.mobi để đọc thêm nhiều truyện hay
Tối đó đang ngồi cắm auto kiếm thế thì Chị Hà (chị con Bác ruột) gọi tôi ra quán cafe gần nhà, Chị em nên tôi đánh nguyên cái quần đùi với cái áo phông le te chạy ra, ra đến nơi thấy ngượng quá! Bà ấy đang ngồi chém với Cô Hạnh- cô giáo dạy Anh văn hồi trước tôi đã kể. Hoá ra trước kia 2 bà này học cùng khoá chơi với nhau, giờ thấy tôi học ngu quá bà ý nhờ Chị Hạnh kèm tôi. Thật! đang tự do tự dưng giờ 1 tuần bị kìm kẹp mất 2 buổi tối! Nhưng thôi, dù sao thì sự cũng đã rồi, vả lại học cùng với "người tình trong mộng" thế này thì còn gì bằng! Một phần là bị chị tôi gò ép, một phần là vì... đi uống cafe chứ không phải lên lớp nên chị Hạnh ăn mặc " mát mẻ" ghê! Cái áo phông bó gò lấy bộ ngực căng đầy như muốn bung ra, cổ áo lại hơi rộng nên nguyên cả một khoảng...trắng boóc, bà ấy lại chơi thêm cái váy bò ngắn tủn hủn khoe cặp đùi thon dài trắng nuột, ngồi cafe mà lúc nào cũng khép chặt vào nhau khiến tôi chỉ ước gì được...kẹp tay vào trong ấy! Tôi không nghĩ ngoài giờ lên lớp bà ấy trang điểm trông xinh như thế, nhìn gương mặt trắng mịn, cặp môi hồng mọng chỉ muốn cắn thật mạnh vào đấy mà nhai, mà nuốt. Thế nên chả mất thời gian lắm tôi đã gật như con bổ củi mà đồng ý với phương án kèm cặp của 2 bà ấy.
Chừng đâu 9 giờ hơn gì đấy chị Hà bảo tôi chở chị Hạnh về cho biết nhà để tuần sau còn bắt đầu học. Ngồi vắt chéo sau xe tôi bà ấy sợ ngã lộn cổ hay sao mà cứ tì vào lưng tôi như thể tình nhân vậy, chả thấy bà ấy ngại gì sất! 2 chị em vừa đi vừa chém gió ...véo von thi thoảng tôi lại ăn 1 cái cốc đến váng cả đầu vì tội...ngố!
Nhà nằm trong ngõ nhỏ, Hạnh chỉ ở có một mình, bố mẹ bên Canada hết chắc 1-2 năm nữa chị cũng sang theo, giờ đang làm hồ sơ nên đi dạy cho vui. Đến nhà định quay về luôn thì chị bảo dắt xe vào sân rồi lên cài lại cho chị cái flash của máy tính mấy hôm nay bị lỗi vì biết tôi cũng có thạo một tí về máy móc.
Phòng ngủ của đàn bà có khác! cái gì cũng hồng hồng, lại thơm thơm nữa, mà gọn gàng chứ không luộm thuộm như nhà tôi, Bà này sưu tập gấu bông hay sao ý, cứ như vườn thú Thủ Lệ vậy!
Cái số tôi hình như có duyên với...lauxanh thì phải các Bác ạ! ở nhà tôi đã bị con bé nó mò trộm vào lauxanh, giờ máy của “cô giáo thân yêu” tôi cũng thấy lauxanh trong thanh address. Chắc bà này quên ko xoá cookie khi truy cập mà đã nhờ tôi sửa máy nên.....he he.
Bỏ tôi chỏng trơ lại loay hoay với cái máy tính bà ấy chuồn xuống tầng 1 làm cái gì đó, một lát sau tôi đang bấm bấm cài cài, thì giật mình vì bị vỗ nhẹ vào vai, tôi quay lại... Ui, bà ấy đứng sau tôi, tay cầm cốc nước cam, trên người đã thay bộ đồ ngắn cũn khi nãy bằng bộ váy ngủ luớt thướt, không mỏng nhưng cũng đủ để chiếc quạt nơi góc phòng mỗi lần thổi qua là lại hằn lên những đường cong của cặp đùi và bộ ngực không mặc áo lót cứ nhô hai cái núm nho nhỏ lên. 
Tôi chẳng dám nhìn lâu, mất lịch sự chết đi được! cũng may khi nãy có mặc quần sịp nên giờ bên dưới cũng chỉ thấy tưng tức chứ chưa đến nỗi gây ra chuyện gì xấu hổ. Không dám nhìn chị nhưng trong đầu tôi lại hiện về cái giấc mơ được ‘cưỡng hiếp” chị đêm ấy, nhưng ngoài đời chị xinh và hấp dẫn hơn trong giấc mơ nhiều!
Chỉ thế thôi nhưng cũng đủ làm mặt tôi nóng ran lên, chắc thấy mặt tôi đỏ nên chị hỏi:
- Sao thế nhóc? 
- Ko sao đâu ạ, trời nóng quá !
- Ừ, chắc tí lại mưa thôi, cài xong chưa em?
- Xong chị! chạy vù vù rồi, thôi em về đây.
- Ừ, uống cốc nước đi cho mát đã.
Uống vội uống vàng cốc nước cam chị pha (tí sặc), tôi chào chị rồi xách xe chạy như...ma đuổi, mặc dù còn muốn ở lại lắm nhưng......
Chị còn dặn với theo
- Đi từ từ thôi, về đến nhà nhớ nhắn tin cho chị.
- Vầng.....- tôi trả lời như thằng bị hết hơi.
Chạy được nửa đường trời lại mưa to, tôi mò về đến nhà đã 11 giờ hơn, Con bé chị vẫn đứng ngoài ban công nghịch nước mưa, thấy tôi loạch xoạch mở cửa nó chạy ra nhìn tôi, cái nhìn như dò hỏi.
- Anh đi xuống quán cafe có tí việc, mưa to quá! - tôi giải thích qua quýt cho xong -- Sao em chưa đi ngủ đi? Còn mệt không? khuya rồi đấy!
- Dạ! em hết mệt rồi, anh ướt hết rồi này!
Nói xong nó chạy vụt vào nhà tắm lấy ra cái khăn bông tắm, tôi đưa tay định cầm lấy thì nó bảo:
- Anh ngồi xuống để em lau đầu cho không lại cảm như hôm qua
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống salon, nó đứng từ phía sau trùm cái khăn lên lau đầu cho tôi, đôi bàn tay nó giờ thơm phức mùi dầu tắm, thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào bên má, bên cổ tôi. Tôi lim dim thả lỏng người tận hưởng cảm giác dìu dịu mà cứ muốn nó kéo dài như thế mãi, rồi không kìm đuợc, 2 bàn tay tôi đưa lên cầm lấy đôi bàn tay nó ghì xuống ấp lên trước ngực tôi. Con bé thoáng hốt hoảng giãy giụa nhưng tôi giữ rất chặt nên nó chỉcó thể giãy nhè nhẹ rồi thôi, mái tóc nó giờ rủ xuống cọ vào cạnh má tôi thơm thơm...đê mê. Tôi ghét cái tựa lưng của ghế salon- ngăn cách hoàn toàn tôi với nó, chứ nếu không.... Có lẽ tôi sẽ giữ thế cả đêm nhưng chỉ lát sau con bé rút tay lại, lí nhí nói:
- Anh nghỉ đi, em cũng đi ngủ đây.
Tôi còn đang trong cơn “phê” chưa kịp có phản ứng gì thì nó đã dợm bước đi, rồi như ngập ngừng đắn đo gì đó, bất chợt từ phía sau tôi con bé vụt cúi đầu...thơm vào má tôi...cái thơm rất nhẹ như có như không, xong nó chạy vụt vào phòng và đóng chốt cửa lại, để lại tôi bần thần đến sững sờ trên ghế!
Có lẽ tôi sẽ còn ngồi ở đó bần thần đến sáng nếu cái điện thoại không rung ào ào trong túi quần, giật mình vội mở ra xem...a...new messenger
- Về đến nhà chưa nhóc?
- Em về rồi! Chị đang làm cái gì mà giờ này chưa đi ngủ vậy!
- Thì đang nằm nhắn tin cho nhóc chứ làm gì! Chị khó ngủ quá! Có bị ướt không?
- Như chuột chị ạ! Sao chị không cố ngủ đi? Thức đêm nhiều ảnh hường đến...nhan sắc đấy!
- Dẻo mỏ! ăn nói kiểu này bao nhiêu đứa “chết” với nhóc rồi?
- Nhiều lắm chị, tụi nó xếp hàng theo em đông như... đi đưa đám ma ấy!
- Khiếp! trình “tự sướng” cao nhỉ! Mà này nhá, chị sợ ma lắm, đừng có nhắc đến ma, không có hôm nay chị thức nguyên đêm đấy!
- Thế ạ! em xin lỗi! em ko biết, thôi để em send cho chị mấy cái truyện của Nguyễn Ngọc Ngạn để chị nghe cho dễ ngủ nha! (* Chú thích: Nguyễn Ngọc Ngạn của Pary Bynight – chuyên đọc truyện ma)
- Đập chết bây giờ! Ng ta đã sợ còn hay doạ! Có muốn ngày mai bị cốc sưng đầu lên không?
- He he...em xin! Đầu em giờ nổi lên toàn cóc với ổi đây này! Chị “ban tặng” cả đấy!
- Thôi, biến đi tắm rồi đi ngủ đi không có ốm bây giờ.
- Vầng......G9!
Vẫn còn muốn chat với chị một lúc nữa nhưng...thôi, cứ từ từ đã! “Hà nội không vội được đâu!”. Tôi ngồi đó nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh khi nãy chị mặc cái áo ngủ mềm mại bị gió quạt thổi vào hằn lên những đường cong hấp dẫn, mũi tôi như còn đọng lại cái hương thơm thoang thoảng từ cơ thể chị! Tôi đang tự hỏi, giờ này chị đang nằm sấp hay nằm ngửa trên giường để nhắn tin cho tôi nhỉ! Ôi, một người đàn bà xinh xinh, một căn phòng nho nhỏ ấm cũng, giá mà...!!!
Chả hiểu thế nào mà tôi cũng khó ngủ quá! tắm xong rồi nằm lăn lóc mãi không nhắm mắt nổi, chắc tại cốc cafe đen lúc tối uống với 2 bà chị! gần 1 h sáng chạy ra phòng khách uống nước vẫn thấy phòng con bé chị sáng đèn, không biết nó làm gì mà thức khuya thế? đang học hay là ngủ lăn quay rồi quên tắt điện.
Chợt thấy con bé mở cửa đánh xoạch đi ra, ơ...hoá ra nó vẫn chưa ngủ giống tôi a!
- Sao em chưa đi ngủ đi? khuya lắm rồi còn jì?
- ư......em thấy anh cứ chạy ra chạy vào phòng khách, tưởng anh có chuyện gì em ra xem xem!
- Ngốc quá! chuyện jì là chuyện jì, anh chỉ khó ngủ với hơi hơi đau đầu nên đi lấy cốc nước uống thôi!
- Tại khi nãy anh đi mưa đây mà! Thôi gắng ngủ đi anh, không có mệt chết!
- Ừ, em cũng đi ngủ đi, đừng thức khuya, để sức mà thi đợt cuối.
Cái trò đã thức đem mới biết đêm dài thật! Tôi nằm trằn trọc mãi mà trong đầu cứ nghĩ đến miên man đủ moị thứ chuyện trên đời, giấc ngủ cứ chập chờn mộng mị, kiểu nửa thức nửa ngủ vậy! Trong cơn gà gật ấy, hai bàn tay mát lạnh đang nhẹ nhàng xoa lên hai bên thái dương tôi, một cảm giác dễ chịu thư thái đến vô cùng cứ dìu dịu, lan dần trong tôi, đâu đây một mùi hương dịu nhẹ của con gái cứ luẩn quẩn trong khứu giác tôi, hình như tôi đang đi vào một giấc mơ thì phải. Trong cơn mơ ấy, bất giác đôi bàn tay tôi đưa lên nắm lấy đôi bàn tay đang dịu dàng xoa xoa vào thái dương tôi, chợt một tiếng thở dài tuy rất nhẹ nhưng cũng khiến tôi giật mình tỉnh hẳn giấc mộng. Không phải tôi đang mơ, mà sự thực Hân (con bé chị) đang đứng trước đầu giường tôi, có lẽ khi nãy đi ngủ tôi đã không khép cửa phòng cho mát vì trời vừa mưa xong nên em vào phòng tôi lúc nào mà tôi không hay!
Em chợt giật mình rút tay lại, nhưng đôi tay tôi vẫn nắm chặt tay em ấp vào 2 bên thái dương mình, em nói:
- Anh đỡ đau đầu chưa?
- Đỡ nhiều lắm! Khuya quá rồi, đi ngủ đi em!
- ư.....
Giục em đi ngủ nhưng một tay tôi vẫn túm chặt lấy tay em không chịu buông ra. Trong chớp mắt trong tôi xuất hiện hàng loạt suy nghĩ, nửa muốn buông tay ra nửa muốn đánh liều làm một cái gì đó. Rồi cái gọi là Bản năng nó cũng thắng cái thằng ý chí, tôi ngồi dậy và khẽ kéo nhẹ làm em mất đà ngã nhào vào tôi, Tay tôi giờ vòng qua hông em khẽ ghì chặt lấy cơ thể em vào lòng, em giãy dụa như muốn đẩy tôi ra, nhưng đôi tay em cứ ngập ngừng đặt lên vai tôi định đẩy rồi lại thả xuống, nằm trong lòng tôi em lý nhí:
- Đừng anh! Thả em ra đi mà anh...
Câu nói của em bị chặn ngang bởi đôi môi tôi đã đặt lên đôi môi em khiến em chỉ ư ư trong họng, đôi môi em vừa ấm vừa mềm mại đến nao lòng, Khi hai cánh môi của tôi và em chạm nhau, trong tôi xuất hiện một cảm giác rất khó tả, như hồi hộp, như phải gắng hết sức khiến tôi run rẩy, thở ra như một người sắp bị hụt hơi. Hai hàm răng em giờ khẽ cắn lại khiến cái lưỡi của tôi không thể nào đưa vào miệng em được nên đôi môi của tôi chỉ có thể tấn công vào đôi môi của em, nó cứ vờn quanh, xoắn xuýt lấy môi em, một lát sau em không phòng thủ nổi trước tôi, cái miệng xinh xinh của em khẽ hé ra để cái lưỡi của tôi bắt đầu trườn vào thám hiểm mọi ngóc nghách trong miệng em. Hơi thở của em giờ bắt đầu đứt quãng dần, cái cơ thể ấm mềm của em đang nằm tì lưng vào ngực tôi giờ cũng bắt đầu nóng dần lên như sắp phát sốt, nó khẽ giãy giũa như muốn chống cự lại tôi nhưng hình như bản thân nó cũng không chịu nghe sự điều khiển của em nên chỉ một lát sau đôi tay em đã choàng lên cổ tôi ghì chặt tôi vào em. Tôi ngả dần người nằm xuống môi vẫn không rời môi em và kéo em nằm xuống theo, Dưới ánh trăng 16 sau cơn mưa sáng vằng vặc hắt qua cửa sổ, em nằm đó đôi mi cong cong khép hờ, Đôi gò má và cái cổ thon thon trắng mịn, bộ ngực của thiếu nữ không mặc áo lót dưới làn áo ngủ tròn căng nhô cao lên như muốn bứt tung chiếc áo ngủ đang bao quanh nó để có thể thoát ra....

About the author

Donec non enim in turpis pulvinar facilisis. Ut felis. Praesent dapibus, neque id cursus faucibus. Aenean fermentum, eget tincidunt.

0 nhận xét: